Kết quả tìm kiếm cho "rơi vào lãng quên"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2293
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Với công chúng yêu nhiếp ảnh, nghệ sĩ nhiếp ảnh Nguyễn Á là cái tên quen thuộc qua nhiều bộ ảnh bám sát các dấu mốc lớn của đất nước và những câu chuyện đời thường giàu cảm xúc.
Trong kỳ nghỉ Tết Nguyên đán năm nay (8 ngày), Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức đã tiếp nhận hơn 1.000 trường hợp cấp cứu. Trung bình mỗi ngày, bệnh viện tiếp nhận khoảng 200 ca, trong đó phần lớn là tai nạn giao thông. Một trường hợp chết não đang được hội chẩn, tiến hành lấy-ghép đa tạng cứu sống nhiều bệnh nhân khác.
Sáng mùng 6 Tết, sân đình làng Thủ Lễ, xã Quảng Điền, thành phố Huế đông dần từ khi trống hội vừa nổi. Một vòng người nhanh chóng khép quanh sới cát. Bên ngoài, thanh niên quấn khố, khởi động, chờ gọi tên. Ngày hội vật đầu năm bắt đầu trong không khí rộn ràng quen thuộc của làng quê ven phá.
Nhịp sống hiện đại đã khiến những giá trị thủ công truyền thống dần bị lãng quên, nếu không có những nỗ lực gìn giữ đủ bền bỉ. Nhiều địa phương, các làng nghề đang tìm những hướng đi mới để giữ lửa nghề.
Không dừng lại ở một xu hướng thời trang, hành trình tìm về cổ phục của người trẻ Việt những năm gần đây chính là sự trở về với bản sắc dân tộc, tiếp nối những giá trị thẩm mỹ mà cha ông đã tạo nên. Sự hồi sinh của những nếp áo xưa không chỉ tôn vinh vẻ đẹp di sản mà còn cho thấy sức sống tinh thần dân tộc trong dòng chảy đương đại.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Mỗi món ăn Tết “độc lạ” của các dân tộc thiểu số không chỉ đơn thuần là một phần của bữa cơm ngày đầu năm mới mà còn là kết tinh giá trị văn hóa, là sợi dây kết nối giữa quá khứ-hiện tại-tương lai.
Mỗi độ xuân về, khi cánh đào phai còn vương sương sớm, Cao nguyên đá Đồng Văn lại vang tiếng khèn, tiếng sáo, rộn ràng bước chân người tìm về Chợ Phong Lưu Khâu Vai (xã Khâu Vai). Đây không chỉ là điểm hẹn của tình yêu mà còn là bản hòa ca, nơi men tình quyện cùng hương xuân, thắp sáng di sản văn hóa miền cực Bắc.
Đặng Thái Mạnh đang nối tiếp sự sống bằng hơi thở của một người đã ra đi và bằng khát vọng không để phép màu ấy bị lãng quên. Cậu đặt tay lên lồng ngực bảo: “Hơi thở của người bạn ấy vẫn đang tiếp diễn trong lồng ngực mình, đồng hành cùng mình trên từng bước đi của cuộc sống mới”.
Ở An Giang, những người trẻ lớn lên từ ruộng đồng đang âm thầm tạo nên cuộc chuyển mình mới của nông nghiệp. Nếu anh Lê Văn Hậu ở xã Mỹ Thuận tiếp nối cha mình số hóa cánh đồng lúa thì anh Thùy Văn Duy ở xã Đông Hưng lại cùng cha chinh phục quy trình nuôi tôm công nghệ cao. Hai câu chuyện, hai hành trình nhưng chung một điểm hòa quyện giữa kinh nghiệm của thế hệ trước và tư duy công nghệ của thế hệ sau.
Thú chơi đồ xưa, đồ cổ như mạch ngầm trong dòng chảy văn hóa. Giữa thời đại biến chuyển không ngừng, gìn giữ những giá trị đặc trưng được bảo lưu trên các kỷ vật cũng là một cách người hiện tại nối tiếp truyền thống của người đi trước và tiếp tục trao truyền cho thế hệ sau.